Pages

Subscribe:

Monday, 21 December 2015

Hòa Bình: Trang bị phòng Internet cho học sinh dân tộc

Máy tính cài sẵn các chương trình giáo dục bổ ích vừa được Tập đoàn TransViet trao tặng tới các học sinh dân dân tộc đang học tập nội trú tại Hòa Bình.

Đây là một món quà ý nghĩa dành tặng cho các em học sinh nội trú đang sống và học tập tại trường THPT Dân tộc nội trú Hòa Bình, chủ yếu là con em dân tộc thiểu số từ các huyện vùng sâu vùng xa, còn nhiều khó khăn của tỉnh Hòa Bình, ít có cơ hội được tiếp xúc thường xuyên với Internet.

Đại diện Tập đoàn Transviet cùng các nhà tài trợ và ban giám hiệu nhà trường trong lễ bàn giao máy tính tại Hòa Bình
Đại diện Tập đoàn Transviet cùng các nhà tài trợ và ban giám hiệu nhà trường trong lễ bàn giao máy tính tại Hòa Bình
 
Chương trình đã chính thức gắn biển và bàn giao cho nhà trường phòng học Internet với 23 máy tính hiện đại được kết nối mạng do TransViet Group kết hợp với trường đại học RMIT Việt Nam tài trợ.

Thời gian tới, chương trình dự kiến sẽ tiếp tục được nhân rộng trên phạm vi cả nước, và luôn được ưu tiên cho khối các trường dân tộc nội trú, các trường THPT tại các địa bàn miền núi, vùng sâu vùng xa hoặc các trường còn nhiều khó khăn trong việc phổ cập internet cho học sinh, hỗ trợ các em chủ động học tập hiệu quả hơn.


Giám đốc dự án bàn giao 23 máy tính cho nhà trường
Giám đốc dự án bàn giao 23 máy tính cho nhà trường

Đại diện đại học RMIT hướng dẫn sử dụng máy tính cho học sinh sau buổi bàn giao
Đại diện đại học RMIT hướng dẫn sử dụng máy tính cho học sinh sau buổi bàn giao
 
Không chỉ chuyển giao phòng máy, chương trình còn cung cấp các giải pháp công nghệ hiện đại giúp giáo viên nhà trường luôn theo dõi và quản lý tốt hiệu quả sử dụng mạng Internet của các em học sinh. Các bạn cựu học sinh của trường Đại học RMIT Việt Nam cũng tổ chức các khóa học nhỏ hướng dẫn các em học sinh nhà trường phương pháp khai thác công cụ tìm kiếm để phục vụ học tập.

Cùng với Tập đoàn TransViet, các nhà hảo tâm đồng hành cùng chương trình “Ngàn máy tính – triệu ước mơ”  hi vọng rằng với phòng học internet này, các em học sinh trường THPT Dân tộc nội trú Hòa Bình sẽ có thêm công cụ để khám phá thế giới tri thức rộng mở và vô cùng phong phú qua cánh cửa kỳ diệu của mạng Internet, nuôi dưỡng và cất cánh những ước mơ vươn xa ngay từ khi các em còn ngồi trên ghế nhà trường.

Đây là phòng học internet thứ hai của dự án sau phòng học đầu tiên được lắp đặt tại trường THPT Chuyên Phan Bội Châu, tỉnh Nghệ An, tháng 10 năm 2015.

Bà giáo làng bỏ tiền thuê giáo viên dạy tiếng Anh miễn phí cho trẻ em nghèo

Dù bước vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, tóc bạc trắng, mắt mờ, chân chậm, nhưng bà giáo làng Đặng Thanh Hương (78 tuổi, ở ấp 3, xã Tân Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre) vẫn đứng ra vận động con cháu trong gia đình góp tiền thuê giáo viên về dạy tiếng Anh miễn phí cho trẻ em ở địa phương.

“Mái ấm” tri thức của trẻ em nghèo

Cô Hương kể, ước mơ mở lớp học tình thương này có từ lâu, nhưng vì hoàn cảnh nên mãi đến ngày 3.8 năm nay mới thành hiện thực. Thấy những đứa trẻ vùng quê nghèo không có điều kiện đi học tiếng Anh, trong khi quê hương có ngành du lịch đang phát triển mạnh, đã thôi thúc cô mở lớp dạy tiếng Anh cho lớp trẻ. Vậy là cô vận động con cháu thành đạt trong gia đình đóng góp kinh phí để mở lớp dạy tiếng Anh miễn phí, vừa truyền đạt kiến thức vừa để các em sau này lớn lên có điều kiện giao tiếp với khách du lịch nước ngoài.

Tốt nghiệp sư phạm năm 1961, cô Hương về dạy tại Trường Trung học Kiến Hòa (Bến Tre). Năm 1966, cô chuyển về dạy tại Trường Trung học Lê Ngọc Hân (TP.Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang) đến sau giải phóng. Những tưởng cô sẽ theo đuổi nghề giáo cho đến cuối đời, nhưng vì hoàn cảnh cô đành từ giã bục giảng để trở về quê nhà chăm nom mẹ già đau yếu. Cô Hương nói: “Lúc đó, dù tiếc lắm, không muốn buông bỏ nghề, nhưng vì hoàn cảnh nên tôi không còn chọn lựa nào khác”.

Tưởng cái duyên với nghề “gõ đầu trẻ” của cô đã dứt. Nhưng khi về già, cái nghiệp xưa cũ bỗng ùa về và thôi thúc cô dồn hết tâm sức vào việc xây dựng một lớp học tình thương ngay tại nhà mình. Rồi cô thuê 2 giáo viên về dạy, mọi chi phí bàn ghế, trả lương giáo viên đều được con cháu của cô tài trợ.
Hiện tại, cô đã mở được 2 lớp học, gồm 1 lớp vỡ lòng và lớp 1 đàm thoại. Mỗi lớp có từ 30 -34 học sinh tham gia, học xen kẽ từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần. Dù cô Hương không trực tiếp giảng dạy, nhưng hàng ngày cô như một “giám thị” cần mẫn, cứ đầu giờ học là cô lại lên lớp điểm danh, ghi sổ đầu bài sĩ số lớp. Có hôm, dù trời mưa, nhà xa, đường lầy lội, nhưng các em vẫn đến lớp học đều đặn, học hành chăm chỉ, nghiêm túc.

Từ hơn 2 tháng nay, cứ mỗi chiều là nhà cô Hương lại tíu tít tiếng trẻ nhỏ tới học ở lớp tình thương. Nhìn lũ trẻ hồn nhiên, ham học, cô Hương cũng thêm phần phấn khởi. “Vui lắm, chiều nào cũng vậy, tụi nhỏ đều đến học đông kín lớp. Thương lắm những em học sinh nhà ở xa nhưng vẫn nhẫn nại đến lớp”, cô Hương nói.


Lớp học tình thương của cô Đặng Thanh Hương.
Lớp học tình thương của cô Đặng Thanh Hương.

Phần lớn những trẻ em tham gia lớp học của cô Hương đều có hoàn cảnh khó khăn, không có điều kiện đi học tại các trung tâm Anh ngữ. Tham gia vào lớp học tình thương miễn phí, em Đặng Thiên Phúc hồn nhiên nói: “Em thấy học tiếng Anh ở đây rất vui. Từ khi có lớp, ngày nào em cũng đi học. Em học được nhiều lắm và em có thể nói được một số câu đơn giản như: Chào hỏi, từ chối, hỏi thăm sức khỏe…. Em sẽ cố gắng học cho đến khi nói được tiếng Anh lưu loát”.

Trao dồi ngoại ngữ cho lớp trẻ

Không chỉ những em học sinh nhỏ tuổi theo học, lớp học tình thương của cô Hương có đông đủ mọi thành phần lứa tuổi, nghề nghiệp khác nhau. Chị Võ Thị Gái (33 tuổi) - học viên tham gia lớp học vỡ lòng tại đây - cho biết: “Do nghỉ học sớm nên tôi chưa từng được học tiếng Anh. Nhà tôi gần khu du lịch sinh thái nên có rất nhiều khách du lịch tới tham quan. Ngoài ra, tôi còn làm công việc lái đò nên thường xuyên tiếp xúc với du khách. Từ lâu, tôi đã có ý định đi học tiếng Anh nhưng chưa có điều kiện, nay biết cô Hương mở lớp học tình thương này tôi liền tham gia ngay. Dù bận rộn nhưng tôi vẫn tranh thủ đi học mỗi tối”. Từ khi tham gia lớp học, chị Gái không bỏ lỡ bất kì tiết học nào. Những lúc bận rộn việc đưa đón khách trễ, chị đều nhờ người thân thay thế và tranh thủ đến lớp.

Chị Gái còn kể vui rằng, chị làm nghề đưa đò khách du lịch đã 7-8 năm, nhưng chị không hề biết tiếng Anh. Có lần chèo đò đưa khách sang sông, thấy cô lái đò dễ mến, khách hỏi chị lái đò bao nhiêu tuổi, tên gì, rồi hỏi sông này có độ sâu bao nhiều,… thấy trái dừa nước là lạ họ cũng tò mò muốn biết là trái gì,… nhưng chị ngơ ngẩn không hiểu họ nói gì, chỉ lắc đầu, xua tay. Tham gia lớp học tới nay, chị Gái cho biết, tuy mới học thời gian ngắn nhưng nhờ cô giáo dạy tận tâm nên chị cũng bắt đầu học được nhiều từ giao tiếp thông dụng.

Chị Nguyễn Thị Ngọc Thu (32 tuổi, nhân viên phục vụ điểm tâm ở một nhà hàng du lịch tại TP.Bến Tre) tâm sự: “Đa phần khách nơi tôi làm việc là khách nước ngoài, họ nói tôi không hiểu. Từ lâu tôi cũng có ý định đi học tiếng Anh nhưng điều kiện chưa cho phép. Từ trước tới nay, tôi thường giao tiếp với khách nước ngoài bằng cử chỉ để diễn đạt. Nay tham gia lớp học tôi sẽ vừa được trau dồi kiến thức vừa phục vụ trong công việc của mình”.

Là giáo viên dạy môn Hóa Trường THSC Tân Thạch, chị Trần Thị Hồng Nhung chia sẻ: “Hàng ngày, sau giờ đi dạy ở trường, tôi còn tranh thủ thời gian đi học tiếng Anh tại lớp học tình thương của cô Hương, vừa để tăng kiến thức hiểu biết vừa làm “vốn” tri thức để sau này khi thành thạo tôi sẽ về mở lớp dạy tình thương cho mấy trẻ em nghèo trong xóm để các em tập tành làm quen với ngoại ngữ”.

Tuy mới thành lập mấy tháng nay nhưng lớp học tình thương của cô Hương được rất nhiều người ngợi khen. Một phụ huynh có con em tham gia vào lớp học tình thương cho biết: “Thấy con tôi ham học quá nhưng nhà không có điều kiện cho con học tiếng Anh bên ngoài nên tôi đem con gửi vào lớp học tình thương này. Cô giáo phụ trách giảng dạy rất hay, con tôi chỉ mới học lớp 6 - tập tành làm quen với tiếng Anh - nhưng sau khi học được gần 2 tháng đã có thể nói gần như lưu loát những từ thông dụng. Học xong ở lớp, vừa về tới nhà là cháu nó tập tành nói với cha mẹ bằng tiếng Anh, nhưng tôi đâu có hiểu nên cứ cười với cháu để cháu có tinh thần học hỏi cầu tiến với ngoại ngữ”.

Tuổi già, bóng xế, giờ đây nhìn đám trẻ chăm chỉ học hành, cô Hương mỉm cười hạnh phúc: “Thấy tụi nhỏ ham đi học tôi vui lắm. Chiều nào tụi nhỏ tới học tôi đều khóa cổng trông xe cẩn thận để các cháu yên tâm học hành. Thỉnh thoảng đứng bên ngoài nhìn vào lớp học qua cửa sổ, tôi thấy các cháu ham học thấy cảm động lắm, chúng làm tôi nhớ lại hồi tuổi trẻ mình cũng y như vậy”.

Dù không trực tiếp giảng dạy nhưng bất kì chuyện gì trong lớp cô đều biết, em nào nghỉ học, em nào bệnh không đến lớp được, nhà học sinh nào đang khó khăn…, cô Hương đều tường tận. “Tôi già rồi nên cũng mong muốn làm cái gì đó cống hiến cho xã hội và tương lai lớp trẻ sau này. Tôi vẫn mong sẽ chấp cánh cho lớp học tình thương này được duy trì lâu bền để không chỉ các em ở địa phương theo học mà các em ở những địa phương lân cận cũng được học tiếng Anh miễn phí”.

Monday, 2 November 2015

21 học viên nguồn nhân lực chất lượng cao được bố trí công tác

Ngày 2/11, UBND thành phố Đà Nẵng đã quyết định bố trí công tác cho 21 học viên thuộc Đề án nguồn nhân lực chất lượng cao (Đề án 922) tại các cơ quan, đơn vị, quận huyện thuộc chính quyền thành phố.


Đà Nẵng vừa bố trí công tác cho 21 học viên Đề án 922 tại các cơ quan, đơn vị thuộc chính quyền thành phố
Đà Nẵng vừa bố trí công tác cho 21 học viên Đề án 922 tại các cơ quan, đơn vị thuộc chính quyền thành phố
 
Trong số 21 học viên này, có 14 học viên được cử đi đào tạo ở nước ngoài trở về. UBND thành phố đã quyết định bố trí cho 8 học viên công tác tại các quận/huyện trên địa bàn thành phố; 13 học viên được bố trí công tác tại các Sở Giao thông vận tải, Sở Tài nguyên & Môi trường, Viện nghiên cứu phát triển kinh tế - xã hội thành phố Đà Nẵng; giao các cơ quan, đơn vị bố trí công việc cụ thể cho các học viên trong vòng 10 ngày kể từ ngày 2/11.

Ông Đặng Việt Dũng - Phó Chủ tịch UBND thành phố chia sẻ đến các học viên nguồn nhân lực chất lượng cao trở về phục vụ Đà Nẵng: “Mong các em yên tâm vì thành phố đã chủ trương đưa học viên đi đào tạo thì cũng sẽ tạo hành lang làm việc cho các em thuận lợi. Có thể ở đâu đó môi trường làm việc còn khó khăn nhưng TP sẽ tạo điều kiện tốt nhất cho các em làm việc, cống hiến. Chúng tôi cần sự đóng góp của các em.”

Đối với các cơ quan, đơn vị tiếp nhận học viên, đại diện lãnh đạo thành phố yêu cầu các cơ quan, đơn vị tạo điều kiện tối đa cho các em phát triển năng lực, nắm rõ tâm tư, nguyện vọng của các học viên để theo dõi, bố trí công việc hợp lý, cũng như chia sẻ kinh nghiệm công tác thực tế tại cơ sở.

Hội thảo nâng cao chất lượng giảng dạy tiếng Anh cho giáo viên CĐ, ĐH

Trong hai ngày 1-2/11, tại huyện đảo Phú Quốc (Kiên Giang) đã diễn ra hội thảo nâng cao chất lượng giảng dạy tiếng Anh cho giáo viên ở các trường CĐ, ĐH khu vực Nam Trung Bộ và Nam Bộ .

Buổi hội thảo tập huấn xây dựng chương trình tài liệu và cách thức tổ chức triển khai các hoạt động bồi dưỡng liên kết và phát triển nghề nghiệp cho giáo viên Tiếng Anh các trường CĐ và ĐH  khu vực Nam Trung Bộ và Nam Bộ do Vụ Giáo dục Trung học – Bộ GD&ĐT phối hợp với trường Đại học Kiên Giang đã khai mạc

Đến dự hội thảo có TS Vũ Thị Tú Anh – Phó vụ trưởng Vụ Trung học phổ thông – Bộ GD&ĐT, Phó trưởng ban thường trực BQL đề án Ngoại Ngữ Quốc Gia (NNQG) 2020 cùng lãnh đạo các phòng, khoa chuyên môn của 15 trường CĐ, ĐH thuộc khu vực Nam Trung Bộ và Nam Bộ.

Các đại biểu trao đổi bên lề Hội nghị
Các đại biểu trao đổi bên lề Hội nghị

Hội thảo được tổ chức trong 2 ngày (1 và 2/11) với nội dung tập trung vào thảo luận, trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm quốc tế trong việc triển khai các hoạt động đổi mới, chương trình phát triển kỹ năng nghề nghiệp, bồi dưỡng năng lực cho giáo viên, giảng viên tiếng Anh.

Bên cạnh đó, hội thảo còn chia sẻ định hướng của đề án NNQG 2020 trong việc hỗ trợ các giải pháp quản lý và giải pháp chuyên môn nhằm nâng cao năng lực quản lý lớp học và phát triển nghề nghiệp cho giáo viên, giảng viên tiếng Anh tại Việt Nam, góp phần triển khai hiệu quả các nhiệm vụ của đề án.

Ngoài ra, buổi hội thảo còn nhằm tập huấn, chia sẽ kinh nghiệm về xây dựng chương trình, tài liệu liên quan công tác bồi dưỡng trong nước, liên kết quốc tế và khuyến khích công tác tự học, tự bồi dưỡng của giáo viên, giảng viên tiếng Anh. Chia sẻ kinh nghiệm triển khai các hoạt động cộng đồng học tập Ngoại ngữ - Tiếng Anh tăng cường và giải pháp chuẩn đầu ra, sử dụng tài liệu “khung năng lực giáo viên tiếng Anh tại Việt Nam. Hướng dẫn áp dụng trong giảng dạy”.

Sôi động chương trình chào tân sinh viên Học viện Tài chính

Vào ngày 1/11, Hội Sinh viên Học viện Tài chính đã tổ chức chương trình Railway #2015 chào tân sinh viên khóa 53. Đây là chương trình thường niên của trường nhằm mục đích kết nối các sinh viên mới và tạo cơ hội để sinh viên giao lưu, kết bạn.

Được biết, năm 2015 Học viện Tài chính tuyển 4.240 tân sinh viên (SV) khóa 53 với điểm đầu vào thấp nhất là 22,25 điểm.

Chương trình chào tân SV diễn ra với nhiều hoạt động hấp dẫn, sôi động, mang đến cho các bạn tân SV một cái nhìn rõ hơn về những hoạt động của trường, của Hội SV.

Quy tụ các câu lạc bộ trực thuộc Hội SV, đoàn thanh niên, chương trình có những tiết mục văn nghệ sôi động của các anh chị khóa trước cũng như sự góp mặt của các bạn tân SV.


Đặc biệt, trong buổi chiều ngày 1/11 diễn ra sự kiện xếp hình lá cờ Tổ quốc và xếp hình tên viết tắt theo tiếng Anh của Học viện Tài chính (Academy of Finance - AOF) với hơn 1.000 SV của trường. Khách mời của chương trình là Mờ Naive đã mang đến những màn biểu diễn sôi động khuấy động khán giả với những bài hát như Mình yêu nhau đi, Tình yêu màu nắng...


Buổi tối cùng ngày diễn ra sự kiện trao học bổng cho 3 thủ khoa, 10 SV nghèo có thành tích tốt trong học tập và 6 cán bộ Hội SV Học viện Tài chính có đóng góp nổi bật trong phong trào Hội SV năm học 2014-2015 nhằm khích lệ và khuyến khích SV học tập rèn luyện tốt hơn.

Và có lẽ được mong chờ nhất chính là buổi tối với chương trình ca nhạc, văn nghệ của các SV Học viện Tài chính và khách mời Vân Anh The Voice. Cả khán trường như bùng nổ với các tiết mục sôi động, đặc sắc.

Đại nhạc hội Railway đã thành công ngoài mong đợi và để lại những ấn tượng khó phai trong lòng các bạn tân SV Học viện Tài chính cũng như các bạn SV nhiều trường khác.

Chàng SV Bách khoa từng bán than, vác đá mưu sinh

Có những buổi chiều, Hiếu phải bê đến 20 bao đá, mỗi bao nặng hơn 50kg để kiếm tiền ăn học.

Bùi Trung Hiếu vốn có dáng người nhỏ nhắn, gầy gò nhưng đứng dưới chiếc cổng prabol đồ sộ của trường Bách khoa, trông cậu càng nhỏ bé hơn. Ít ai biết, chàng sinh viên thoảng nhìn “sức trói gà không chặt” đó đã từng chở hàng nghìn viên than, bê hàng trăm bao đá trong suốt những năm tháng học sinh để có tiền ăn học. Cậu đã vượt qua nghịch cảnh, đi trên miệng lưỡi của người đời để cùng lúc đỗ hai trường đại học danh tiếng.

Cuộc sống đầy xáo trộn

Cuộc sống 18 năm qua của chàng sinh viên năm nhất trường ĐH Bách khoa Hà Nội, Bùi Trung Hiếu (sinh năm 1997, quê Kim Bảng, Hà Nam) là chuỗi dài những nỗi buồn. Cha bỏ đi khi mới lên 2 tuổi, Hiếu phải sống với người bác ruột để mẹ ra Hà Nội làm ăn. Năm Hiếu lên 3, bố cậu mới trở về nhưng chỉ để báo rằng đã có vợ mới và một cô con gái.


Bùi Trung Hiếu kể về cuộc sống đầy xáo trộn của mình.
Bùi Trung Hiếu kể về cuộc sống đầy xáo trộn của mình.

Lên 10 tuổi, bố Hiếu trở về một lần nữa. Lần đầu tiên nhìn thấy bố, Hiếu gọi là “chú” bởi trước đó, cậu còn quá nhỏ để nhận thức và ghi nhớ được mặt cha trong đôi lần ông trở về.

Hiếu bộc bạch, thực ra, việc thiếu sự chăm sóc, dạy dỗ của bố đối với cậu chưa bao giờ là điều quá to tát bởi, từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng cảm nhận được tình phụ tử thì làm sao có được cảm giác thiếu thốn. Điều khiến cậu suy nghĩ nhiều nhất là sự im lặng và cam chịu của mẹ. Suốt bao năm qua, mẹ cậu vẫn đứng lặng nuôi con và chờ chồng.

Năm học lớp 6, mẹ cậu bất ngờ sinh con với người đàn ông lạ. Cuộc sống của Hiếu một lần nữa bị xáo trộn. “Lúc đó mình buồn và giận mẹ nhiều lắm vì cảm thấy như bản thân vừa mất đi điều gì đó quan trọng. Mãi sau này, lớn hơn một chút, mình mới hiểu được mẹ và cảm thấy hối hận vì bản thân quá ích kỷ”, Hiếu tâm sự.

Ngày mẹ sinh em bé cũng là ngày Hiếu nhận bác ruột làm mẹ nuôi và ở hẳn cùng bác. Người mẹ thứ 2 của Hiếu không có chồng, lại ốm yếu nên cuộc sống của hai mẹ con gặp nhiều khó khăn. Để nuôi cháu ăn học, bác Hiếu phải làm rất nhiều công việc, nặng có, nhẹ có, từ bán than, làm thuê đến trồng rau, nuôi gà. Thương mẹ, thương bác, Hiếu từng trốn đi làm thuê để có tiền ăn học.


Trung Hiếu từng trốn nhà đi làm thuê để kiếm tiền ăn học.
Trung Hiếu từng trốn nhà đi làm thuê để kiếm tiền ăn học.

Lên lớp 12, Hiếu lại phải chịu một cú sốc tinh thần lớn nữa khi mẹ ruột đột ngột qua đời. Suốt một tuần liền, Hiếu gần như thức trắng, đờ đẫn nhìn di ảnh và nhớ đến khoảnh khắc ôm mẹ lần cuối.

“Mẹ mình mất khi vừa tròn 39 tuổi, chưa được hưởng sung sướng ngày nào. Mình biết, mẹ khổ, mẹ sai lầm cũng vì quá yêu bố. Trước khi mất, mẹ căn dặn rằng, nếu có mệnh hệ gì thì nhờ bác gửi em trai vào trại trẻ mồ côi. Nhưng bác thương em nhiều lắm nên đã nhận nuôi cả hai anh em mình”, Hiếu chia sẻ.

Cuộc sống của ba mẹ con Hiếu đã khó khăn lại thêm phần ngặt nghèo, tất cả chỉ trông chờ vào chút sức lực yếu ớt của mẹ nuôi và vài đồng làm thuê thêm thắt của Hiếu.

18 tuổi, Hiếu đã trải qua đủ những bấp bênh, xáo trộn trong cuộc sống gia đình. Vốn là người sống nội tâm, Hiếu ít khi chia sẻ chuyện buồn với người khác mà chỉ giữ lại, dồn nén rồi cuối cùng bung thành ý chí học tập.

Học để bớt buồn

Hiếu kể, cách duy nhất khiến cậu bớt buồn là học tập. Đó cũng chính là lý do cậu có thể vượt qua được chuỗi ngày buồn phiền đeo đẳng và đỗ hai trường đại học danh tiếng với số điểm cao: trường ĐH Công nghệ - ĐH Quốc gia Hà Nội (116/140 điểm), trường ĐH Bách khoa Hà Nội (9,14/10 điểm).

Hiếu vui vẻ kể về ngày biết mình đỗ hai trường đại học.
Hiếu vui vẻ kể về ngày biết mình đỗ hai trường đại học.
 
Hiếu học rất giỏi. Điều đó được chứng minh bằng những thành tích trong suốt 12 năm cậu đạt được: giải Ba môn Tiếng anh cấp tỉnh lớp 10, 11; giải Khuyến khích môn Tin vượt cấp 12, giải Ba cấp tỉnh môn Lý lớp 12 và suốt 12 năm là học sinh giỏi toàn diện. Trong kì thi THPT Quốc gia năm 2015, Hiếu còn là 1 trong 5 học sinh có số điểm cao nhất nước, được vinh dự trao giải Hoa trạng nguyên.

Hiếu chia sẻ: “Mình học được ở mẹ ruột cách tập trung làm việc để không còn thời gian mà buồn. Mỗi khi gia đình có chuyện, mình thường giành hết thời gian rỗi cho việc giải đề Toán, Lý, học Tiếng anh… Hơn nữa, mẹ mất rồi, mình phải học thật giỏi, sau này có công ăn việc làm ổn định để còn làm chỗ dựa cho mẹ nuôi và em trai”.

Mặc dù vậy, để có tiền cho Hiếu ăn học không phải là chuyện đơn giản. Mẹ nuôi yếu ớt, lại phải nuôi cả hai anh em nên kinh tế gia đình Hiếu rất khó khăn. Ngoài giờ học, Hiếu thường xuyên đỡ đần mẹ nhiều việc, trong đó có việc bán than. Với chiếc xe đạp cọc cạch, cậu đã từng chở hàng nghìn viên than cho khách hàng ở khắp làng trên, xóm dưới. Hình ảnh cậu học sinh gầy gò đầu đội mũ cối, chân đi đất đạp thùng than tổ ong to đi khắp làng đã quá quen với người dân Kim Bảng.

Trung Hiếu vinh dự nhận giải Hoa trạng nguyên.
Trung Hiếu vinh dự nhận giải Hoa trạng nguyên.
 
Hè năm lớp 10, 11, Hiếu còn trốn gia đình đi vác đá thuê trong mỏ khai thác đá gần nhà. Hàng tuần, Hiếu bỏ ra bốn buổi chiều đi vác đá, mỗi buổi từ 5 đến 6 tiếng đồng hồ.

“Bây giờ máy tóc tiên tiến, đá được xay ra thành bột, đóng vào bì nên dễ vác hơn chứ ngày trước, mình toàn vác đá cục, bỏ vào thúng hoặc bao tải. Mỗi bao nặng chừng 20kg, một buổi phải vác tầm 20 bao như thế, thời gian còn lạ là xúc đá”, Hiếu kể.

Mỗi buổi như vậy Hiếu được trả công từ 50 đến 70 nghìn đồng. Hiếu bảo, cậu không sợ nặng, chỉ sợ bụi, ở mỏ đá bụi đến mức, mồ hôi trộn với bụi đá tạo thành thứ nước đen sệt chảy ròng ròng. Tuy vậy, chàng trai gầy gò vẫn kiên trì ôm hàng chục bao đá, bước đi siêu vẹo suốt mấy tiếng đồng hồ chỉ để kiếm chút tiền đỡ đần mẹ.

Hiếu đặc biệt mê ngành công nghệ thông tin. Hồi học cấp ba, vì nhà không có máy tính, Hiếu phải hì hụi viết từng dãy mã hóa ra giấy rồi lên nhà trường mượn máy nhập vào. Ấy vậy mà cậu vẫn học tập tốt, đỗ ngành công nghệ thông tin của cả hai trường đại học danh tiếng với số điểm cao.

“Lần đầu tự lập trình được một phần mềm mình vui lắm, rồi lại muốn làm được các phần mềm cao hơn nữa, khó hơn nữa. Thế là mình quyết định thi vào ngành công nghệ thông tin, dù nhiều người từng nói, ngành này ra trường khó xin việc”, Hiếu chia sẻ.

Trong suốt cuộc trò chuyện, ánh mắt Hiếu rạng rỡ nhất là khi kể về suất học bổng “Tiếp sức đến trường” vừa được nhận. Hiểu kể, từ nay, cậu đã không còn phải hì hụi viết những dòng lập trình ra giấy nữa vì đã có máy tính xách tay chương trình trao tặng. Quả thật, với cậu sinh viên ấy, niềm vui lớn luôn đến từ học tập.

Hiếu chọn ngành công nghệ thông tin của trường ĐH Bách khoa Hà Nội. Hành trình 5 năm còn dài và nhiều chông gai nhưng với tất cả những gì Hiếu đã trải qua, có lẽ, chẳng còn rào cản nào có thể làm khó được chàng sinh viên nghị lực này.

Mang khối u trên lưng, cô học trò mồ côi vượt khó học tốt

Hai bố mẹ theo nhau từ giã cõi đời, để lại cô bé Trần Thị Như Quỳnh với muôn vàn khó khăn trong cuộc sống. Bản thân lại mang một khối u nặng gần 3kg nhưng cô học trò quê lúa Thái Bình luôn nỗ lực vượt khó học tốt.

Đó là câu chuyện về cô học trò Trần Thị Như Quỳnh (SN 2001), học sinh lớp 9A Trường THCS Duy Nhất (huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình). Quỳnh mồ côi cả bố và mẹ, lại mang trong mình một khối u nặng gần 3kg nhưng chưa bao giờ em từ bỏ ước mơ học đường. Dù khó khăn, bệnh tật nhưng Quỳnh luôn là học sinh khá, giỏi của trường, là tấm gương sáng trong học tập.

Cô học trò nghèo mồ côi Trần Thị Như Quỳnh
Cô học trò nghèo mồ côi Trần Thị Như Quỳnh
 
Tìm đến nhà Quỳnh trong buổi chiều thu, ấn tượng đầu tiên mà tôi nhận thấy khi gặp em đó là một nụ cười tươi, khuôn mặt phúc hậu. Thế nhưng, đằng sau nụ cười của Quỳnh là một nỗi mất mát quá lớn. Khi em bước vào lớp 6, người bố thân yêu đã từ giã cõi đời sau một cơn bạo bệnh. Những tưởng đó là nỗi đau lớn nhất trong đời em. Vậy mà, năm Quỳnh lên lớp 8, người mẹ lại bỏ em ra đi mãi mãi, em trở thành cô bé mồ côi cả cha lẫn mẹ


Mới 14 tuổi, Quỳnh phải một mình bươn chải, tự lập giữa dòng đời.
Mới 14 tuổi, Quỳnh phải một mình bươn chải, tự lập giữa dòng đời.

Mới 14 tuổi, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, ấy vậy mà Quỳnh đã phải một mình bươn chải, tự lập một mình giữa dòng đời. Bản thân Quỳnh lại mang trên mình một khối u nặng gần 3kg, có thể cướp đi sự sống của em bất cứ lúc nào nếu chưa được phẫu thuật kịp thời.

Quỳnh tâm sự: “Mẹ em vốn bị ung thư da, em cũng bị khối u đeo bám, nhà em thì nghèo, không có tiền, hai mẹ con cứ tựa nhau mà sống, chỉ đủ cơm ăn ngày 2 bữa. Năm 2014, mẹ sau nhiều năm chống chọi với bệnh tật đã bỏ em mà đi. Từ nhỏ em vốn mồ côi bố, đến giờ chỉ một mình em sống trong căn nhà này, nhưng em đã hứa với mẹ em sẽ tự chăm sóc cho bản thân mình, em sẽ mạnh mẽ để vượt qua tất cả…”.

Mặc dù bị bệnh tật dày vò, khó thở, đau nhức mỗi khi trở trời nhưng trong Quỳnh luôn có một ý chí và nghị lực để vượt lên số phận, em luôn cố gắng làm lụng mọi việc nhà mỗi khi đi học về và học thật tốt. Năm học vừa qua, Quỳnh đạt thành tích Học sinh hiếu học và trở thành tấm gương sáng trong mắt thầy cô, bạn bè.

Mang trên mình khối nặng gần 3kg nhưng Quỳnh không bao giờ từ bỏ con đường học tập
Mang trên mình khối nặng gần 3kg nhưng Quỳnh không bao giờ từ bỏ con đường học tập

Sau khi mẹ mất, người thân duy nhất của Quỳnh là người cậu ruột, nhưng gia đình người cậu cũng chẳng phải giàu sang gì, chỉ giúp đỡ được phần nào. Sách vở không có, Quỳnh phải đi mượn sách cũ của anh chị khóa trước. Quần áo không có tiền mua, em đành xin lại quần áo cũ của anh em trong xóm. Ngoài khoản tiền được số tiền hỗ trợ 360 nghìn đồng/ tháng, Quỳnh hàng ngày phải bươn chải lo cho cuộc sống.

Biết hoàn cảnh khó khăn của Quỳnh, chính quyền, hàng xóm làng giềng cùng bạn bè thầy cô vẫn luôn quan tâm hỗ trợ, động viên em trong cuộc sống. Mới đây, được sự quan tâm của Hội Chữ thập đỏ tỉnh Thái Bình, Quỳnh đã có được những vật dụng hữu ích trong nhà, giúp em phần nào đỡ thiếu thốn.

Ông Trần Quốc Huy - Trưởng thôn Văn Lâm (xã Duy Nhất, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình) cho biết: “Cháu Quỳnh mồ côi bố mẹ, bản thân mang bệnh tật, cuộc sống của cháu Quỳnh thì cả làng này ai cũng biết rồi, nhưng cháu rất siêng năng, cần cù và học giỏi, chúng tôi cũng luôn đến nhà động viên, thăm hỏi khích lệ cháu cố vượt qua khó khăn…”.

Giờ Quỳnh chỉ ước được nuôi vài con lợn để có tiền vốn học tập
Giờ Quỳnh chỉ ước được nuôi vài con lợn để có tiền vốn học tập

Nhìn vào ánh mắt của cô học trò hiếu học này, tôi cảm nhận cuộc sống vất vả đã buộc em trưởng thành hơn so với bạn bè cùng trang lứa. Ánh mắt Quỳnh chứa đựng nhiều nỗi lo toan, nhưng em cũng chẳng có ước mơ gì cao sang ngoài việc được nuôi thêm mấy con lợn để có tiền đi học.

Cô Nguyễn Thị Mùi, giáo viên chủ nhiệm em Quỳnh cho biết: “Quỳnh là một học trò ngoan, chăm chỉ và đoàn kết với bạn bè trong lớp. Lễ phép, ngoan ngoãn với thầy cô trong trường, được bạn bè trong lớp quý mến. Dù hoàn cảnh khó khăn, mồ côi cha mẹ, bản thân lại mang bệnh tật nhưng em rất hiếu học, Quỳnh chưa bao giờ đi học muộn, hay bỏ học không lý do".

Quỳnh tâm sự: “Bây giờ em chỉ ước được nuôi vài con lợn để có thêm thu nhập, mà em không có tiền để mua, còn ước mơ của em giờ xa quá anh ạ, em chưa tính tới, không biết cái khối u này của em sẽ như thế nào nếu không được cắt bỏ…”.
 
Blogger Templates