Dù bước vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, tóc bạc trắng, mắt mờ,
chân chậm, nhưng bà giáo làng Đặng Thanh Hương (78 tuổi, ở ấp 3, xã Tân
Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre) vẫn đứng ra vận động con cháu
trong gia đình góp tiền thuê giáo viên về dạy tiếng Anh miễn phí cho trẻ
em ở địa phương.
“Mái ấm” tri thức của trẻ em nghèo
Cô Hương kể, ước mơ mở lớp học tình thương này có từ lâu, nhưng vì
hoàn cảnh nên mãi đến ngày 3.8 năm nay mới thành hiện thực. Thấy những
đứa trẻ vùng quê nghèo không có điều kiện đi học tiếng Anh, trong khi
quê hương có ngành du lịch đang phát triển mạnh, đã thôi thúc cô mở lớp
dạy tiếng Anh cho lớp trẻ. Vậy là cô vận động con cháu thành đạt trong
gia đình đóng góp kinh phí để mở lớp dạy tiếng Anh miễn phí, vừa truyền
đạt kiến thức vừa để các em sau này lớn lên có điều kiện giao tiếp với
khách du lịch nước ngoài.
Tốt nghiệp sư phạm năm 1961, cô Hương về dạy tại Trường Trung học
Kiến Hòa (Bến Tre). Năm 1966, cô chuyển về dạy tại Trường Trung học Lê
Ngọc Hân (TP.Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang) đến sau giải phóng. Những tưởng cô
sẽ theo đuổi nghề giáo cho đến cuối đời, nhưng vì hoàn cảnh cô đành từ
giã bục giảng để trở về quê nhà chăm nom mẹ già đau yếu. Cô Hương nói:
“Lúc đó, dù tiếc lắm, không muốn buông bỏ nghề, nhưng vì hoàn cảnh nên
tôi không còn chọn lựa nào khác”.
Tưởng cái duyên với nghề “gõ đầu trẻ” của cô đã dứt. Nhưng khi về
già, cái nghiệp xưa cũ bỗng ùa về và thôi thúc cô dồn hết tâm sức vào
việc xây dựng một lớp học tình thương ngay tại nhà mình. Rồi cô thuê 2
giáo viên về dạy, mọi chi phí bàn ghế, trả lương giáo viên đều được con
cháu của cô tài trợ.
Hiện tại, cô đã mở được 2 lớp học, gồm 1 lớp vỡ
lòng và lớp 1 đàm thoại. Mỗi lớp có từ 30 -34 học sinh tham gia, học xen
kẽ từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần. Dù cô Hương không trực tiếp giảng
dạy, nhưng hàng ngày cô như một “giám thị” cần mẫn, cứ đầu giờ học là cô
lại lên lớp điểm danh, ghi sổ đầu bài sĩ số lớp. Có hôm, dù trời mưa,
nhà xa, đường lầy lội, nhưng các em vẫn đến lớp học đều đặn, học hành
chăm chỉ, nghiêm túc.
Từ hơn 2 tháng nay, cứ mỗi chiều là nhà cô Hương lại tíu tít tiếng
trẻ nhỏ tới học ở lớp tình thương. Nhìn lũ trẻ hồn nhiên, ham học, cô
Hương cũng thêm phần phấn khởi. “Vui lắm, chiều nào cũng vậy, tụi nhỏ
đều đến học đông kín lớp. Thương lắm những em học sinh nhà ở xa nhưng
vẫn nhẫn nại đến lớp”, cô Hương nói.
Lớp học tình thương của cô Đặng Thanh Hương.
Phần lớn những trẻ em tham gia lớp học của cô Hương đều có hoàn cảnh
khó khăn, không có điều kiện đi học tại các trung tâm Anh ngữ. Tham gia
vào lớp học tình thương miễn phí, em Đặng Thiên Phúc hồn nhiên nói: “Em
thấy học tiếng Anh ở đây rất vui. Từ khi có lớp, ngày nào em cũng đi
học. Em học được nhiều lắm và em có thể nói được một số câu đơn giản
như: Chào hỏi, từ chối, hỏi thăm sức khỏe…. Em sẽ cố gắng học cho đến
khi nói được tiếng Anh lưu loát”.
Trao dồi ngoại ngữ cho lớp trẻ
Không chỉ những em học sinh nhỏ tuổi theo học, lớp học tình thương
của cô Hương có đông đủ mọi thành phần lứa tuổi, nghề nghiệp khác nhau.
Chị Võ Thị Gái (33 tuổi) - học viên tham gia lớp học vỡ lòng tại đây -
cho biết: “Do nghỉ học sớm nên tôi chưa từng được học tiếng Anh. Nhà tôi
gần khu du lịch sinh thái nên có rất nhiều khách du lịch tới tham quan.
Ngoài ra, tôi còn làm công việc lái đò nên thường xuyên tiếp xúc với du
khách. Từ lâu, tôi đã có ý định đi học tiếng Anh nhưng chưa có điều
kiện, nay biết cô Hương mở lớp học tình thương này tôi liền tham gia
ngay. Dù bận rộn nhưng tôi vẫn tranh thủ đi học mỗi tối”. Từ khi tham
gia lớp học, chị Gái không bỏ lỡ bất kì tiết học nào. Những lúc bận rộn
việc đưa đón khách trễ, chị đều nhờ người thân thay thế và tranh thủ đến
lớp.
Chị Gái còn kể vui rằng, chị làm nghề đưa đò khách du lịch đã 7-8
năm, nhưng chị không hề biết tiếng Anh. Có lần chèo đò đưa khách sang
sông, thấy cô lái đò dễ mến, khách hỏi chị lái đò bao nhiêu tuổi, tên
gì, rồi hỏi sông này có độ sâu bao nhiều,… thấy trái dừa nước là lạ họ
cũng tò mò muốn biết là trái gì,… nhưng chị ngơ ngẩn không hiểu họ nói
gì, chỉ lắc đầu, xua tay. Tham gia lớp học tới nay, chị Gái cho biết,
tuy mới học thời gian ngắn nhưng nhờ cô giáo dạy tận tâm nên chị cũng
bắt đầu học được nhiều từ giao tiếp thông dụng.
Chị Nguyễn Thị Ngọc Thu (32 tuổi, nhân viên phục vụ điểm tâm ở một
nhà hàng du lịch tại TP.Bến Tre) tâm sự: “Đa phần khách nơi tôi làm việc
là khách nước ngoài, họ nói tôi không hiểu. Từ lâu tôi cũng có ý định
đi học tiếng Anh nhưng điều kiện chưa cho phép. Từ trước tới nay, tôi
thường giao tiếp với khách nước ngoài bằng cử chỉ để diễn đạt. Nay tham
gia lớp học tôi sẽ vừa được trau dồi kiến thức vừa phục vụ trong công
việc của mình”.
Là giáo viên dạy môn Hóa Trường THSC Tân Thạch, chị Trần Thị Hồng
Nhung chia sẻ: “Hàng ngày, sau giờ đi dạy ở trường, tôi còn tranh thủ
thời gian đi học tiếng Anh tại lớp học tình thương của cô Hương, vừa để
tăng kiến thức hiểu biết vừa làm “vốn” tri thức để sau này khi thành
thạo tôi sẽ về mở lớp dạy tình thương cho mấy trẻ em nghèo trong xóm để
các em tập tành làm quen với ngoại ngữ”.
Tuy mới thành lập mấy tháng nay nhưng lớp học tình thương của cô
Hương được rất nhiều người ngợi khen. Một phụ huynh có con em tham gia
vào lớp học tình thương cho biết: “Thấy con tôi ham học quá nhưng nhà
không có điều kiện cho con học tiếng Anh bên ngoài nên tôi đem con gửi
vào lớp học tình thương này. Cô giáo phụ trách giảng dạy rất hay, con
tôi chỉ mới học lớp 6 - tập tành làm quen với tiếng Anh - nhưng sau khi
học được gần 2 tháng đã có thể nói gần như lưu loát những từ thông dụng.
Học xong ở lớp, vừa về tới nhà là cháu nó tập tành nói với cha mẹ bằng
tiếng Anh, nhưng tôi đâu có hiểu nên cứ cười với cháu để cháu có tinh
thần học hỏi cầu tiến với ngoại ngữ”.
Tuổi già, bóng xế, giờ đây nhìn đám trẻ chăm chỉ học hành, cô Hương
mỉm cười hạnh phúc: “Thấy tụi nhỏ ham đi học tôi vui lắm. Chiều nào tụi
nhỏ tới học tôi đều khóa cổng trông xe cẩn thận để các cháu yên tâm học
hành. Thỉnh thoảng đứng bên ngoài nhìn vào lớp học qua cửa sổ, tôi thấy
các cháu ham học thấy cảm động lắm, chúng làm tôi nhớ lại hồi tuổi trẻ
mình cũng y như vậy”.
Dù không trực tiếp giảng dạy nhưng bất kì chuyện gì trong lớp cô đều
biết, em nào nghỉ học, em nào bệnh không đến lớp được, nhà học sinh nào
đang khó khăn…, cô Hương đều tường tận. “Tôi già rồi nên cũng mong muốn
làm cái gì đó cống hiến cho xã hội và tương lai lớp trẻ sau này. Tôi vẫn
mong sẽ chấp cánh cho lớp học tình thương này được duy trì lâu bền để
không chỉ các em ở địa phương theo học mà các em ở những địa phương lân
cận cũng được học tiếng Anh miễn phí”.